Linh vũ thiên hà
Chapter
0119
Ánh mắt của Lục Thiếu Du loé lên, nhìn thần sắc của mọi người, chắc là cũng bị ép chỉ còn nước đồng ý mà thôi, nhưng do trọng sĩ diện, nếu như mình muốn Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang đáp ứng thì cũng chỉ có thể hạ xuống một bậc thang, cho nên Công Tôn Hoá Nhai mới muốn Lữ Chính Cường nói chuyện, rõ ràng là hy vọng Lữ Chính Cường có thể tìm được một bậc thang cho Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang, trầm tư một hồi, Lục Thiếu Du mới nói: Nhạc phụ, tiểu tế chỉ có thể đồng ý giảm chuyện cho Phi Linh Môn chọn trước từ năm bảo vật xuống còn ba bảo vật, đây là nhượng bộ lớn nhất rồi, về phần những sơn môn khác thì tới lúc đó Phi Linh Môn ta sẽ xem tình huống mà xuất ra một phần cũng được, ngoài ra, nếu như các vị chưởng môn vẫn không thể chấp nhận thì tiểu tế đây cũng không còn cách nào khác.
Chư vị chưởng môn, các vị thấy thế nào? Lữ Chính Cường liếc mắt nhìn rồi nói với mọi người, mặc dù mang tiếng là hỏi, nhưng ai cũng biết, chỉ có mấy người Công Tôn Hoá Nhai, Gia Cát Tây Phong và Đồng Quy Tinh là có tư cách trả lời, những sơn môn khác chỉ là tới để cho có mà thôi.
Nếu Lữ chưởng môn đồng ý thì Lan Lăng Sơn Trang của ta cũng không có ý kiến.
Gia Cát Tây Phong phẩy phẩy cây quạt sắc mặt hơi trầm xuống, dường như trong lòng cũng không dễ chịu gì.
Ta cũng không có ý kiến.
Ánh mắt của Đồng Quy Tinh run lên, tiếp theo liền đảo qua chỗ của Lục Thiếu Du.
Nếu mọi người đã không có ý kiến gì thì Hoá Vũ Tông ta cũng không có ý kiến.
Công Tôn Hoá Nhai nói.
Lục Thiếu Du nhoẻn miệng cười, có một chiếc chìa khoá trong tay, điều kiện này, Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang căn bản là không cách nào để kì kèo mặc cả được, cho bọn họ một bậc thang, bọn họ cũng chỉ có thể đi xuống mà thôi.
Nếu đã như vậy thì cứ quyết định thế đi.
Lữ Chính Cường nói.
Bên trong đại điện, mọi người không nói gì, coi như đã chấp nhận, mấy đại sơn môn như Ma Tâm Cốc cũng không toàn lực phản đối, chỉ là có hơi chút hâm mộ và ghen tị với Phi Linh Môn hơn mà thôi.
Các vị, nếu mọi người đã thương nghị xong thì việc này cứ quyết định như vậy đi.
Lữ Chính Cường xoay chuyển ánh mắt, lập tức nói: Sáng nay ta nhận được tin từ Thiên Địa Các, có người nhờ Thiên Địa Các phát tin tức, nói là trong tay đang giữ một chiếc chìa khoá, hy vọng những người giữ hai chiếc chìa khoá còn lại, giờ tý ba ngày sau tới cự nham phong cao nhất bên ngoài Thành Cự Giang gặp mặt, hợp nhất ba chiếc chìa khoá, tìm ra địa điểm của Huyền Thiên Bí Cảnh.
A! Ánh mắt của Lục Thiếu Du loé lên, ba ngày sau, không biết là thật hay giả.
Lần này không biết là thật hay giả, nếu như có thể để ba chiếc chìa khoá hội tụ, tìm ra Huyền Thiên Bí Cảnh thì ta thấy đây tuyệt đối là chuyện tốt.
Cũng không biết chiếc chìa khoá còn lại có xuất hiện hay không.
Gia Cát Tây Phong gật cây quạt lại, sắc mặt lập tức hơi biến hoá.
Mặc kệ việc này là thật hay giả, chúng ta cũng phải tới một lần xem thử.
Đồng Quy Tinh nói.
Thiếu Du, ý của ngươi thế nào? Lữ Chính Cường hỏi Lục Thiếu Du Đây là cơ hội để tìm được hai chiếc chìa khoá còn lại, đương nhiên phải đi.
Lục Thiếu Du hơi nhếch khoé môi, nói.
Giữa trưa, Lục Thiếu Du về lại trong đình viện do Vân Tiếu Thiên an bài, sau khi nói với mọi người một tiếng thì Lục Thiếu Du liền đi vào trong phòng, tối hôm qua bị thương không nhẹ, ba ngày sau mình cũng muốn tới cự nham phong xem sao, cho nên trong ba ngày còn lại, mình phải khôi phục thương thế mới được.
Sau khi suy tư một lúc, hiện tại Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang, thậm chí là rất nhiều thế lực của đại lục đều ở đây, Lục Thiếu Du không thể không nghĩ nhiều một chút, nhạc phụ Vân Tiếu Thiên dùng thân phận Phong Sát để tới Thành Cự Giang, đám người Tam Tông Tứ Môn như Vạn Thú Tông, Huyền Sơn Môn, Địa Linh Tông sợ là cũng đã tới Thành Cự Giang rồi, còn có Tứ Các Tứ Đảo của Thành Ma Vân nữa, sợ là cũng sẽ có người trà trộn vào bên trong Thành Cự Giang, Phi Linh Môn của mình hiện tại coi như cũng bị kéo lại một chỗ với mấy thế lực này, nói không chừng, chỉ sơ sẩy một cái thôi, Phi Linh Môn của mình cũng sẽ bị đả kích mạnh, đám người Công Tôn Hoá Nhai, Gia Cát Tây Phong đều không phải người thường, đám người đứng đầu Tam Tông Tứ Môn cũng không có ai là yếu kém, mình hiện tại ngoài mặt là có quan hệ hợp tác cùng đám người này, không thể không suy nghĩ nhiều hơn mới được.
Cũng như hôm nay, trong lòng Lục Thiếu Du biết rõ, mặc dù Hoá Vũ Tông Lan Lăng Sơn Trang, Hắc Sát giáo đều đã đồng ý điều kiện của mình, nhưng sợ là tới phút cuối mình có muốn lấy được chỗ tốt mà mình đáng có cũng không dễ dàng gì, nói không chừng sẽ có biến cố xảy ra.
Thực lực vẫn không đủ.
Lục Thiếu Du khoanh chân ngồi xuống, miệng khẽ thở dài, hết thảy những việc này nói cho cùng đều là do thực lực, Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang có nội tình mấy ngàn mấy vạn năm, khẩu khí nói chuyện cũng lớn hơn nhiều, còn Phi Linh Môn của mình hiện tại, mặc dù thực lực cũng không tệ, chỉ là đối với mấy quái vật khổng lồ kia mà nói thì vẫn không đủ.
Cự nham phong ba ngày sau nói không chừng sẽ có chút biến cố, trên người hắn vẫn còn thương thế do Không Linh Vương lưu lại, Lục Thiếu Du thu hồi tạp niệm, sau khi nuốt vài viên đan dược lực phẩm xong thì bắt đầu điều tức.
Sau một lát, có một vòng hoàng quang quanh quẩn bên người, Lục Thiếu Du cũng bắt đầu tiến vào trạng thái điều tức.
Thời gian chậm rãi trôi qua, sau khi Lục Thiếu Du bắt đầu tiến nhập trạng thái điều tức, không biết từ khi nào, không khí bên trong Thành Cự Giang bắt đầu có chút biến hoá, mặc dù Thành Cự Giang vẫn cứ vô cùng náo nhiệt như cũ, dòng người vẫn cứ ra ra vào vào rộn ràng như cũ, nhưng không khó để nhìn ra, đoạn thời gian gần đây, bên trong Thành Cự Giang xuất hiện không ít cường giả, cũng có kẻ đột nhiên vài ngày không thấy tăm hơi, một cỗ không khí vô hình bắt đầu bao trùm khắp Thành Cự Giang, dường như tất cả đều đang chờ đợi cái gì đó tới.
Bên trong một đình viện tinh xảo, đình viện này vô cùng u tĩnh tinh xảo, lúc này đang là cuối thu, nhưng chung quanh đều là những bồn hoa xanh biếc, bên trong đình viện thậm chí còn có không ít danh hoa nộ phóng, một cỗ hương hoa tự nhiên cũng phiêu tán trong không trung.
Bên trong đình viện này, tất cả mọi thứ đều cực kỳ tinh xảo, khiến cho người ta nhịn không được mà vỗ án tán dương, người sáng suốt cũng không khó để nhìn ra, tất cả mọi thứ trong đình viện này đều không phải phàm vật.
Lúc này, bên trong đình viện có hai đạo thân ảnh một nam một nữ ngồi bên trong tiểu thính, trước mặt mỗi người đều có một ít điểm tâm và nước mát, nam nhân tuổi chừng hai mươi lăm hai mươi sáu, thân hình cao ngất, bộ dáng tuấn lãng, khí độ bất phàm, khoé môi hơi nhếch, khí chất và phong độ cỡ này, tuyệt đối không phải người bình thường có thể có.
Còn nữ nhân thì có thân hình mạn diệu, khoác một kiện đấu bồng, tuy không nhìn thấy rõ gương mặt, nhưng vô hình cũng không khó để cảm giác ra, dưới đấu bồng kia, tuyệt đối là một gương mặt tinh xảo.
Lần này ngươi gây ra động tĩnh lớn như vậy, sợ là mạch nước ngầm ở Thành Cự Giang sẽ càng thêm sôi trào, vậy thì càng náo nhiệt.
Nữ tử kia hơi ngước mắt lên, nhìn nam tử tuấn lãng một cái.
Như vậy mới náo nhiệt, bằng không ba chiếc chìa khoá kia sao có thể hội tụ lại được.
Nam tử hé miệng cười, nụ cười ia, sợ là đủ khiến không ít nữ tử động tâm.
Nhưng mà trên người ngươi căn bản không có chìa khoá, chìa khoá của ngươi đã bị người ta lấy đi mất rồi.
Nữ tử kia khẽ nói.
Ngươi đây là cố ý thử ta sao, sợ là mỗi bước ta đi ngươi đều đã tính trước cả rồi.
Nam tử tuấn nhã nhấp một ngụm nước, nói: Thanh thuỷ của Bích Thuỷ Hàn Đàm ngươi cũng mang theo bên người, ngươi đúng là có lòng nhàn nhã thật đấy.
Ngươi biết, ta chỉ ở trong hàm đàm này mà.
Thân ảnh nữ tử kia khẽ nói, sau đó lại nhìn về phía nam tử tuấn lãng nói tiếp: Ngay từ đầu ngươi cố ý đem tin tức Huyền Thiên bí cảnh tiết lộ ra ngoài khiến cho toàn bộ đại lục chú ý, bây giờ lại cố ý rải tin tức giả, có lẽ mấy người có chìa khóa kia nhất định sẽ không nhịn được mà tới đây.
Tới lúc đó ba cái chìa khóa có thể hội tụ lại một chỗ.
Chỉ là ba cái chìa khóa vừa mới xuất hiện khó tránh khỏi có một ít người có tâm tư kín đáo xuất hiện, tới lúc đó có lẽ sẽ có náo nhiệt.
Ta biết ngay không thể giấu diếm được nàng mà.
Nam tử tuấn lãng nhìn thân ảnh xinh đẹp này rồi lập tức nói: Trong thành Cự Giang này tất cả các thế lực lớn hội tụ, tất cả đều có tâm tư riêng, có lẽ cũng không ai dám ra tay lộn xộn.
Chỉ cần ba chiếc chìa khóa hội tụ lại là có thể tìm ra nơi hạ lạc của Huyền Thiên bí cảnh.
Đến lúc đó náo nhiệt chính thức bắt đầu.
Thanh âm vừa dứt, nam tử tuấn lãng mỉm cười, trừ nữ tử trước mắt hiện giờ ra, ai có thể biết rõ kiệt tác khiến cho toàn bộ đại lục oanh động chính là do một tay hắn an bài, hết thảy đều do hắn âm thầm khống chế.
Loại cảm giác này quả thực vô cùng tốt.
Ngươi đã từng gặp Lục Thiếu Du kia chưa? Ánh mắt nữ tử kia khẽ đổi rồi nhẹ giọng hỏi.
Đã gặp một lần, thế nhưng cũng chưa từng chứng kiến thực lực cụ thể của hắn.
Vũ giả ngũ hệ, có lẽ thiên phú cũng không tệ lắm, chỉ là tu vi quá thấp, mới Vũ Suất thất trọng mà thôi.
Ba bốn năm trước ngươi cũng chỉ là Vũ Suất bát trọng mà thôi.
Nữ tử mềm mại này nói.
Nghe nói trên người này có một chiếc chìa khóa Huyền Thiên bí cảnh, nếu đúng như ta suy đoán thì có lẽ chính là chiếc chìa khóa trong tay ta trước kia.
Nam tử tuấn lãng nói xong, lập tức hỏi nữ tử kia: Nàng cũng đã gặp hắn? Ánh mắt nữ tử khẽ đổi, lập tức nói: Tam tông Tứ môn, Tứ các Tứ đảo, Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang, thế hệ trẻ tuổi hiện giờ tuy rằng có vài người thiên phú cùng thực lực không tệ.
Nguyên Nhược Lan của Thiên Kiếm môn kia là vũ giả tứ hệ, Vân Hồng Lăng của Vân Dương Tông là vũ giả tam hệ, lại phục dụng qua Vũ Linh thánh quả, việc đột phá Vũ Vương sẽ vô cùng dễ dàng.
Gia Cát Tử Vân đã tiến vào trong đại điện Vụ Tinh, có lẽ cũng đạt được một ít chỗ tốt.
Thiên phú của hắn cũng không tệ.
Còn Tứ các Tứ đảo hiện nay thế hệ trẻ tuổi cũng có thiên phú không tồi.
Còn vũ giả ngũ hệ của Linh Vũ giới kia, khi trước trên đại hội Tam tông Tứ môn đã là Vũ Suất, lúc này sợ rằng đã là Vũ Vương, những người này không thể khinh thường.
Có đối thủ là chuyện đáng vui mừng, không có đối thủ mới là tịch mịch.
Ta lại muốn chiếu cố bọn hắn, đặt biệt là nữ tử của Linh Vũ giới kia, ta có cảm giác thực lực của nàng trong đám người kia mới là mạnh nhất.
Khóe miệng nam tử tuấn lãng nhếch lên, trên khuôn mặt hiện lên sự vui vẻ.
Ngược lại ta lại cảm thấy Lục Thiếu Du có lẽ càng thêm đáng sợ.
Người này sát khí rất nặng, thế nhưng lại có thể thu phóng tự nhiên, cái này mới đáng sợ.
Nữ tử uyển chuyển kia thấp giọng nói.
Sẽ có cơ hội giao thủ cùng bọn họ.
Hi vọng đám người đó sẽ không để cho ta thất vọng.
Nam tử tuấn lãng cười, nhanh chóng uống một ngụm nước trong chén, sau đó đứng dậy nói: Vẫn là nước trong Bích Thủy Hàn Đàm có hương vị quen thuộc, đa tạ đã khoản đãi, ta ra ngoài dạo chơi một chút.
Nữ tử uyển chuyển không nói gì, lúc này nàng cúi đầu cầm chiếc chén ngọn trong tay không ngừng vuốt, tuy rằng không nhìn thấy khuôn mặt thế nhưng có thể đoán ra dường như lúc này nàng ta đang suy nghĩ cái gì đó.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Ba ngày này, trong lúc điều tức Lục Thiếu Du không có khái niệm thời gian.
Vào đêm, cả thành Cự Giang được bao phủ trong màn đêm, đêm nay vầng trăng ở trên không trung vô cùng tròn trĩnh, ánh sáng tỏa ra bốn phía, không có một chút mây mù nào che đậy.
Trong thành Cự Giang, khi màn đêm buông xuống có không ít thân ảnh lặng lẽ rời đi.
Lúc này mục tiêu của tất cả mọi người dường như đều là Cự Nham phong mà mấy ngày nay mọi người đều chú ý tới.
Phù.
Hai mắt Lục Thiếu Du mở ra, trong căn phòng tối lúc này hai mắt giống như tinh quang rồi lập tức thu liễm không thấy.
Một ngụm trọc khí từ trong miệng Lục Thiếu Du được thở ra, ngụm trọc khí xuất hiện khiến cho gợn sóng trong không gian lắc lư.
Lão đại, đã ba ngày rồi.
Một đạo quang mang léo lên, thân thể nho nhỏ của Tiểu Long nhanh chóng nhảy lên vai Lục Thiếu Du, cái lưỡi không ngừng phun ra nuốt vào rồi liếm má Lục Thiếu Du.
Đêm nay nên đi tới Cự Nham phong kia.
Ánh mắt Lục Thiếu Du khẽ đảo, vỗ vỗ đầu Tiểu Long rồi nhẹ giọng hỏi: Tiểu Long, đệ không sao chứ? Đệ vốn không sao, thực lực Hắc Quỷ Thiên Vương kia rất mạnh, thế nhưng cũng không có cách nào chính thức làm đệ bị thương, một chút thương tổn nho nhỏ đệ cũng không quan tâm cho lắm.
Cái đầu nhỏ của Tiểu Long nhấc lên, vô cùng đắc ý nói.
Vậy là tốt, về sau đừng không biết lượng sức chống đỡ công kích cho lão đại.
Lục Thiếu Du nói.
Lão đại, yên tâm đi, thực lực đệ tuy rằng không bằng huynh thế nhưng lực phòng ngự thì huynh lại không bằng đệ.
Tiểu Long nói.
Đi thôi, chúng ta cũng nên xuất phát.
Lục Thiếu Du nói, sau đó lập tức thu thập một phen rồi rời khỏi phòng.
Trong phòng, mọi người lúc này đã sớm có mặt.
Một đám cường giả mặc áo choàng của Vân Dương Tông lúc này cũng hộ tống Vân Khiếu Thiên tới đây.
Đối với chúng cường giả của Vân Dương Tông, Lục Thiếu Du cũng có thể suy đoán ra một ít.
Có lẽ sẽ có đám người Dương trưởng lão, Tạ trưởng lão ở trong đó.
Chỉ là hiện tại thân phận còn chưa tiện biểu lộ ra ánh sáng cho nên hắn cũng không cần suy đoán nhiều.
Cự Nham Phong cách thành Cự Giang năm trăm dặm, tọa lạc tay phía Tây Bắc của thành Cự Giang, đối diện với chòm Bắc Đẩu Thất Tinh, nằm ngay bên dưới chòm Tham Lang.
Cự Nham phong vốn không phải là địa phương nổi danh gì.
Đơn giả là ngọn núi này chính là ngọn núi cao nhất bên ngoài thành Cự Giang, có thể nói là cao chừng mấy ngàn trượng, như đột ngột từ dưới mặt đất mọc lên, từ trên sườn núi đã có mây mù lượn lờ.
Chung quanh Cự Nham phong sơn mạch kéo dài liên miên, những ngọn núi trùng điệp, rừng cây rậm rạp, đưa mắt nhìn bốn phía, bởi vì lúc này là cuối thu cho nên lá cây toàn bộ là màu vàng nhạt, lá rụng bay xuống khắp nơi.
Một cơn gió thổi qua, lá rụng lập tức được cuốn đi trong màn đêm càng khiến cho người ta có một loại cảm giác thần bí.
Chẳng biết từ khi nào lúc này chung quanh ngọn núi này trong màn đêm có không ít khí tức mịt mờ không khó để phát hiện ra.
Khi đoàn người Lục Thiếu Du chậm rãi xuất hiện ở trong sơn mạch này thì ánh mắt Lục Thiếu Du lập tức biết đổi.
Khu vực này vốn có không ít yêu thú ở trong, thế nhưng lúc này những yêu thú kia lại không thấy bóng dáng.
Trong sơn mạch bao la lúc này ngay cả bóng của một đầu yêu thú cũng không thấy, yêu thú khắp sơn mạch lúc này dường như cũng cảm giác được bầu không khí có chút khác thường cho nên co đầu rụt cổ trốn trong động, không dám ra ngoài.
Sưu Sưu.
Sau khi thanh âm xé gió vang lên liên tiếp thì đám người Lục Thiếu Du đã đáp xuống trước ngọn núi khổng lồ kia.
Mắt nhìn ngọn núi khổng lồ, Lục Thiếu Du nhanh chóng đem tâm thần tỏa ra bốn phía.
Lúc này chung quanh loáng thoáng có không ít khí tức mịt mờ tồn tại.
Thật đúng là náo nhiệt a.
Trường bào Vân Khiếu Thiên run lên, thấp giọng nói.
Phong Sát tiền bối, người nói xem hôm nay ba chiếc chìa khóa có thể hội tụ được hay không? Lục Thiếu Du cúi đầu hỏi.
Cái này không nói chính xác được, vẫn chưa tới giờ Tý, chỉ mong có thể tụ hợp đủ.
Vân Khiếu Thiên nói xong, ánh mắt khẽ đổi lại nói: Người của Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang cũng đã tới.
Thanh âm Vân Khiếu Thiên vừa dứt, trong không gian lúc này vang lên thanh âm xé gió.
Lúc này trên không trung có không ít thân ảnh xuất hiện dưới ánh sáng của vầng trăng.
Khí tức cường hãn trên không trung bắt đầu tràn ra.
Sưu Sưu.
Chỉ sau một lát, một đám ngời nhanh chóng đáp xuống cách bọn người Lục Thiếu Du không xa.
Từ số lượng hiện tại chỉ sợ cũng có chừng sáu bảy trăm người, quả thực đúng là người của Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang cùng với Ma Tâm cốc, Song Đao môn.
Người Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang tới, Vân Khiếu Thiên chỉ liếc mắt nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt, không tiếp tục quan sát nữa.
Lúc này nhìn đám người này trong lòng Lục Thiếu Du không khỏi rung động.
Thực lực đám người Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang quả thực vô cùng mạnh mẽ.
Ngoại trừ Lữ Chính Cường, Công Tôn Hóa Nhai, Gia Cát Tử Vân ra thì bên cạnh cũng có không ít Vũ Vương cùng Linh Vương trong tông môn.
Thiếu Du, thế nào rồi? Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, người của Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang chậm rãi đi tới.
Mấy người đi đầu chính là Lữ Chính Cường, Khâu Mỹ Vi cùng với đám người Gia Cát Tây Phong.
Bẩm nhạc phụ, tiểu tế vừa mới tới mà thôi.
Lục Thiếu Du nói.
Xem ra lần này người tới đây cũng không ít.
Ánh mắt Lữ Chính Cường nhìn bốn phía.
Những đạo khí tức mịt mờ trong vùng núi này đương nhiên không thể dấu giếm được hắn.
Tin tức này từ trong Thiên Địa các truyền ra, đương nhiên có không ít người biết rõ.
Chỉ mong hôm nay đừng xuất hiện biến cố nào ngoài ý muốn.
Gia Cát Tây Phong nói.
Người bình thường hắn đương nhiên sẽ không đặt vào trong mắt.
Thế nhưng lúc này trong những ngọn núi xung quanh hắn cũng không khó cảm nhận ra, bên trong cũng có không ít người có tu vi mà ngay cả hắn cũng phải cố kỵ.
Lại thêm không ít thế lực lớn ẩn giấu bên trong nữa, vạn nhất xảy ra phân tranh, đến lúc đó sẽ là một hồi đại chiến kịch liệt.
Bây giờ nên làm gì? Đồng Quy Tinh nhìn bốn phía chung quanh.
Lúc này dưới bóng đêm mọi người cũng có thể nhìn thấy rõ ràng y phục trên người hắn không gió mà tung bay, sát khí từ trong người tràn ra.
Hiện tại vẫn chưa tới giờ Tý, chúng ta chờ một chút đã.
Đến lúc đó tự sẽ có sắp xếp, cần gì phải gấp gáp.
Vân Khiếu Thiên nói.
Chúng ta chờ một chút rồi nói.
Ánh mắt Lữ Chính Cường nhìn qua Vân Khiếu Thiên rồi lập tức nói.
Dưới ngọn núi, mọi người tiến tới một chỗ nham thạch sạch sẽ rồi lập tức ngồi xuống tranh thủ thời gian điều tức.
Ngoài sơn mạch, lúc này ngẫn nhiên còn óc không ít khí tức đảo qua.
Trong vùng núi này hiện tại có thêm không ít thân ảnh xuất hiện.
Không có bất kỳ một tiếng nghị luận nào.
Chung quanh một mảnh tĩnh lặng.
Tất cả đều đang chờ đợi cái gì đó.
Cả ngọn núi chung quanh lúc này bị bao phủ trong bầu không khí ngưng trọng, khiến cho hô hấp mọi người có chút khó khăn.
Trong bầu trời đêm yên tĩnh không có một con chim nào bay qua, chỉ có tiếng gió thổi quanh quẩn trong không trung mà thôi.
Thời gian ba ngày, giờ Tý đã tới.
Xem ra lúc này người tới cũng không ít.
Có không ít người mang theo tâm tư muốn đục nước béo cò, bất quá ta thấy chư vị nếu như muốn thuận lợi đạt được tin tức nơi Huyền Thiên bí cảnh hạ lạc, vậy thì thành thật một chút.
Nếu như ai dám hành động thiếu suy nghĩ, vậy thì nơi Huyền Thiên bí cảnh hạ lạc sẽ một lần nữa biến mất.
Hiện tại người có chìa khóa của Huyền Thiên bí cảnh thì mau lên đỉnh núi.
Nhanh chóng hợp nhất ba chiếc chìa khóa để đạt được tin tức của Huyền Thiên bí cảnh.
Còn lại, những người không có chìa khóa thì cũng không cần lên trên quấy rồi.
Trừ phi là ngươi không muốn đạt được tin tức nơi Huyền Thiên bí cảnh hạ lạc.
Lúc này vào giờ tý, một đạo thanh âm trầm thấp đột nhiên quanh quẩn trong không trung.
Sưu Sưu.
Trong nháy mắt, trong sơn mạch có vô số ánh mắt nhìn lên trên ngọn núi cao vút kia.
Thanh âm kia đúng là từ trên ngọn núi truyền xuống.
Lão đại, chúng ta có cần đi lên không? Ánh mắt Tiểu Long khẽ đảo, nhanh chóng nhìn lên không chung.
Nhìn thấy Tiểu Long, người của mấy sơn môn lớn kia không khỏi nhìn thêm vài lần.
Phong Sát tiền bối, ngươi thấy thế nào? Lục Thiếu Du quay sang hỏi Vân Khiếu Thiên.
Ha ha, cái này phải xem ngươi có gan đi lên hay không.
Đây có thể là âm mưu, thế nhưng đây cũng là phương pháp tốt nhất đạt được tin tức của Huyền Thiên bí cảnh.
Vân Khiếu Thiên nói.
Thiếu Du, ngươi tự quyết định đi.
Bằng không ta đi cùng ngươi lên.
Lữ Chính Cường lập tức nói.
Lữ chưởng môn, ngươi không nghe thấy chỉ có người cầm chìa khóa mới được lên sao? Nếu như người khác được đi cùng thì cũng chỉ có ta mà thôi.
Nếu như ngươi đi lên, sợ rằng cơ hội ngàn năm khó gặp này lại một lần nữa biến mất.
Vân Khiếu Thiên nói.
Nhạc phụ, tự mình con lên là được rồi.
Nói không chừng đây chính là cơ hội hợp nhất ba chiếc chìa khóa tốt nhất.
Bỏ qua cơ hội này muốn hợp nhất ba chiếc chìa khóa thì quả thực có chút khó khăn.
Lục Thiếu Du lập tức nói.
Hai vị nhạc phụ này không ngừng nói móc nhau, nếu cứ tiếp tục như vậy việc sau đó sợ rằng khó có thể làm tốt.
Thiếu Du, vậy ngươi cẩn thận một chút.
Khâu Mỹ Vi dặn dò Lục Thiếu Du.
Vâng, tiểu tế sẽ cẩn thận.
Lục Thiếu Du gật đầu nói.
Cẩn thận một chút.
Bạch Linh ngẩng đầu, trong ánh mắt lạnh lẽo như băng kia chỉ có khi nhìn về phía Lục Thiếu Du mới có một tia ôn nhu.
Được.
Lục Thiếu Du gật đầu rồi khẽ cười.
Chân khí dưới chân bùng ra.
Thân hình lập tức như một đầu diều hâu vỗ cánh nhanh chóng thả người nhảy lên không trung.
Tiểu tử này, Phù Quang Lược Ảnh của Vân Dương Tông đã thi triển lô hỏa thuần thanh, không tệ, không tệ.
Vân Khiếu Thiên chắp tay nói.
Thân ảnh Lục Thiếu Du giống như diều hâu, nhanh như thiểm điện lướt lên đỉnh núi.
Ngọn núi cao vút trong mây, dùng tốc độ của Lục Thiếu Du hiện tại cũng phải một lát sau mới lên được tới đỉnh núi.
Trên đỉnh Cự Nham, lúc này khắp nơi đều là những hòn đá kỳ lạ.
Trên đỉnh núi có những đám mây cao ngất, ngẩng đầu nhìn lên lập tức có cảm giác giống như những ngôi sao đang ở ngay trên đỉnh đầu.
Phía dưới chân là mây mù cuồn cuộn.
Sưu.
Lục Thiếu Du đáp xuống một tảng đá trên đỉnh núi.
Tiểu Long trên vai hắn lúc này đang dùng ánh mắt cảnh giác liếc nhìn bốn phía.
Thế nhưng cũng không phát hiện ra cái gì.
Lúc này trên ngọn núi cũng không có một ai.
Sưu.
Ngay khi Lục Thiếu Du đáp xuống tảng đá kia một lát, lập tức có một đạo thân ảnh từ dưới ngọn núi lướt lên, thân thể giống như một con chim mang theo khí thế kinh người nhanh chóng đáp xuống phía đối diện Lục Thiếu Du.
Sau khi đáp xuống, ánh mắt của người này nhanh chóng nhìn sang Lục Thiếu Du.
Vũ Vương.
Lúc này Lục Thiếu Du cũng đang đánh giá đối phương.
Người này mặc trường bào, thế nhưng trên đầu lại đeo mặt nạ cho nên không nhìn thấy khuôn mặt.
Từ khí tức đối phương tiết ra ngoài lúc này Lục Thiếu Du cũng có thể nhận ra, thực lực người này đã tới cấp bậc Vũ Vương.
Hai người ở phía xa nhìn nhau đều không nói tiếng nào.
Thế nhưng lúc này dưới ngọn núi một lần nữa lại có một tiếng xé gió vang lên.
Lập tức có một đạo thân ảnh mềm mại, xinh đẹp đáp xuống tảng đá.
Người vừa xuất hiện này thân thể mềm mại uyển chuyển, trên người mặc một bộ váy đỏ như lửa.
Trên mặt cũng mang theo một mặt nạ màu đỏ.
Lục Thiếu Du không có cách nào hoàn toàn nhìn ra khí tứ của người này rốt cuộc đã tới cấp độ nào.
Ba người nhìn nhau, tạo thành một hình tam giác, nhanh chóng đánh giá hai người còn lại.
Lúc này Lục Thiếu Du cảm giác được sự biến hóa trong nhẫn trữ vật của mình.
Trong chiếc nhẫn trữ vật ẩn dấu kia, chìa khóa của Huyền Thiên bí cảnh bắt đầu tràn ra một cỗ quang mang.
Có một lực lượng vô hình trong đó dường như đang liên hệ với nhau.
Xem ra ba người chúng ta đều có được một chiếc chìa khóa của Huyền Thiên bí cảnh.
Người mang mặt nạ mặc trường bào kia toàn thân run lên, lúc này hắn cũng đã cảm nhận được sự biến hóa trên người mình.
Khanh Khách.
Xem ra ba người chúng ta đều có chìa khóa, không biết là ai hẹn ta tới.
Thân ảnh xinh đẹp uyển chuyển kia lập tức cười một tiếng, ánh mắt nhanh chóng nhìn về phía Lục Thiếu Du cùng thân ảnh mặc trường bào mang mặt nạ kia.
Trên người các ngươi có ba chiếc chìa khóa vậy thì nhanh chóng hợp nhất để lấy được tin tức Huyền Thiên bí cảnh.
Một khi hợp nhất thì cơ hội khó cầu.
Nếu như không có ta, ta thấy chư vị cũng không có cơ hội biết rõ, rốt cuộc là những ai đang giữ hai chiếc chìa khóa còn lại a.
Lúc này một thanh âm đột nhiên vang lên, thế nhưng lại không thấy bóng dáng người này.
Là ai? Thanh âm này vang lên khiến cho trong lòng ba người lập tức cảnh giác.
Ánh mắt Tiểu Long lập tức nhìn về phía một tảng đá cách đó không xa.
Ba vị không cần tìm, ta không có ở trên ngọn núi này.
Hiện tại ta cùng các ngươi nói chuyện là thông qua một ngọc giản bằng linh hồn mà thôi.
Một chút thủ đoạn vậy tuy rằng đặc biệt, thế nhưng nói trắng ra cũng không khó khăn bao nhiêu.
Ba vị hiện tại hợp nhất ba chiếc chìa khóa Huyền Thiên bí cảnh đi.
Về phần ta là ai, các ngươi cũng không cần biết rõ.
Chỉ là người sắp xếp các ngươi hợp nhất ba chiếc chìa khóa mà thôi.
Thanh âm vừa dứt rồi lập tức biến mất.
Ba người nhìn nhau, một lát sau, thân ảnh xinh đẹp kia cười khanh khách một tiếng rồi nói: Khanh Khách.
Ta có cảm ứng ba chiếc chìa khóa này phân biệt nằm trên người chúng ta.
Không bằng ba người chúng ta hợp nhất ba chiếc chìa khóa để thu được tin tức nơi hạ lạc của Huyền Thiên bí cảnh.
Các ngươi thấy thế nào? Ta không có ý kiến.
Trước tiên nhanh chóng hợp nhất ba chiếc chìa khóa để tìm nơi hạ lạc của Huyền Thiên bí cảnh.
Các hạ có phải là Lục Thiếu Du mấy ngày nay làm thành Cự Giang xôn xao không? Quả thực là có ý tứ.
Thân ảnh mặc trường bào liếc nhìn Lục Thiếu Du rồi nói.
Nếu như hai vị đã đồng ý, ta cũng muốn biết nơi hạ lạc của Huyền Thiên bí cảnh cho nên tự nhiên sẽ không phản đối.
Ánh mắt Lục Thiếu Du khẽ đổi, hai người này đều mang theo mặt nạ, hắn cũng không có cách nào biết rõ thân phận, quả thực lần này hắn đã chịu thiệt.
Theo ta được biết.
Ba chiếc chìa khóa này hội tụ lại là có thể biết được nơi hạ lạc của Huyền Thiên bí cảnh.
Vậy thì nên bắt đầu thôi.
Về phần ai có thể thu được bảo tàng do Huyền Thiên môn mấy ngàn năm trước lưu lại thì phải dựa vào vận khí.
Nữ tử mặc bộ váy đỏ mỉm cười, thủ ấn được kết, một chiếc chìa khóa nhanh chóng xuất hiện trong tay nàng.
Lục Thiếu Du nhìn vào trong tay nàng, chiếc chìa khóa này giống như chiếc chìa khóa trong tay hắn như đúc.
Lúc này phía trên chiếc chìa khóa có một cỗ khí tức nhàn nhạt đang tràn ra.
Bên trên phát ra quang mang.
Sưu.
Người mặc trường bào mang mặt nạ kia lúc này cũng nhanh chóng lấy ra một chiếc chìa khóa giống như đúc, bên trên tràn ngập quang mang.
Lúc này hai chiếc chìa khóa trong tay hai người nhảy lên, quang mang càng ngày càng thịnh.
Nhìn thấy hai chiếc chìa khóa này, trong nội tâm Lục Thiếu Du cực kỳ kích động.
Quả thực là có đủ ba chiếc chìa khòa.
Tiếp theo, Lục Thiếu Du nhanh chóng đem chiếc nhẫn chìa khóa của mình xuất ra.
Chiếc chìa khóa này xuất hiện, lúc này dường như nó cũng đã sớm có cảm ứng, quang mang bắn ra bốn phía.
Một cỗ khí tức cổ xưa nhanh chóng tràn ra.
Lúc này ba chiếc chìa khóa trong tay ba người đều bắt đầu nhúc nhích.
Dường như có một loại lực lượng vô hình đang dẫn dắt ba chiếc chìa khòa.
Hai vị, nhanh hội tụ ba chiếc chìa khóa lại.
Nữ tử có thân thể mềm mại kia yêu kiều quát lên một tiếng, thủ ấn nhanh chóng được kết.
Lập tức đem chiếc chìa khóa trong tay ném lên không trung.
Sưu.
Thân ảnh mặc trường bào đeo mặt nạ kia cũng nhanh chóng kết thủ ấn, ném chìa khóa lên không trung.
Đi.
Lục Thiếu Du không chút do dự, ba chiếc chìa khóa hội tụ lại mới thu được tin tức nơi hạ lạc của Huyền Thiên bí cảnh, bỏ qua cơ hội này muốn tìm được cơ hội khác cực kỳ khó.
Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, ánh mắt Lục Thiếu Du nhìn lên không trung, tay áo vung lên, chiếc chìa khóa trong tay nhanh chóng bay lên không trung.
Lúc này ba chiếc chìa khóa bắn ra quang mang chói mắt, dường như hô ứng lẫn nhau.
Ba chiếc chìa khóa nhanh chóng quanh chung quanh ngọn núi, quang mang vô cùng chướng mắt.
Trong lúc mơ hồ, dường như có một chấn động kỳ dị đột nhiên xuất hiện.
Đồng thời quang mang cũng càng ngày càng mạnh.
Bên ngoài ba chiếc chìa khóa lúc này bắt đầu có bí văn lưu chuyển, một cỗ khí tức cỗ xưa từ trên đỉnh núi tràn ra.
Sưu.
Cỗ khí tức cổ xưa này nhanh chóng lan tràn rồi lập tức bao phủ trên đỉnh núi.
Cỗ khí tức này khiến cho trong lòng Lục Thiếu Du có chút rung động.
Sưu Sưu.
Ba chiếc chìa khóa đột nhiên phát ra tiếng kêu quỷ dị, sau đó ba chiếc chìa khóa này không ngờ trực tiếp quay nhanh cùng một chỗ.
Quang mang đột nhiên đại thịnh, ba chiếc chìa khóa hợp lại thành một.
Lúc này một chiếc chìa khóa gấp ba lần chiếc chìa khóa trong tay mỗi người xuất hiện.
Quang mang quanh quẩn xung quanh chiếc chìa khóa khiến cho cả không gian chấn động.
Ba chiếc chìa khóa hội tụ, sóng gợn trong không gian lập tức phát sinh biến hóa.
Sóng gợn trong không gian trực tiếp vặn vẹo.
Một cỗ khí tứ cổ xưa đột nhiên từ bên trong chìa khóa tràn ra.
Trong nháy mắt chiếc chìa khóa này trực tiếp mở ra gợn sóng trong không gian.
Gợn sóng trong không gian lúc này trực tiếp hóa thành một vòng xoáy mang theo một cỗ khí tức khiến cho linh hồn ba người run rẩy.
Dưới cỗ khí tức này ba người đều có cảm giác được có một cỗ uy áp cực lớn.
Dưới uy áp cực lớn này ba người lúc này vô cùng gian nan ngẩng đầu lên.
Trong ánh mắt của ba người lúc này chỉ thấy trong không gian đã vặn vẹo kia lập tức xuất hiện một đám hình ảnh.
Hình ảnh này giống như là một ảo ảnh xuất hiện bên trong sóng gợn trong không gian.
Trong cỗ quang mang chói mắt này, ánh mắt Lục Thiếu Du gian nan mới nhìn thấy được một địa vực lạ lẫm.
Nơi này sơn mạch liên miên, bao la vô cùng, từng dãy sơn mạch hiện lên trong mắt Lục Thiếu Du.
Cuối cùng trong mắt Lục Thiếu Du nhìn thấy tại một sườn đồi cực lớn, trước sườn đồi có mấy chữ to: Huyền Thiên bí cảnh.
Mí mắt Lục Thiếu Du giật giật.
Một khối ngọc giản lập tức xuất hiện trong tay, sau khi nhỏ một giọt máu lên bề mặt ngọc giản Lục Thiếu Du nhanh chóng đem những hình ảnh hắn chứng kiến trước mặt khắc vào trong ngọc giản.
Những hình ảnh này theo như Lục Thiếu Du suy đoán thì không hiện bao lâu nữa, mà những hình ảnh này có lẽ chính là nơi Huyền Thiên bí cảnh tọa lạc.
Ngay lúc này, nữ tử mặc váy đỏ cùng với nam tử mặc trường bào kia cũng nhanh chóng khắc lên ngọc giản.
Những hình ảnh trước mắt không duy trì bao lâu, muốn tìm được nơi trong hình ảnh này, sợ rằng sẽ tốn rất nhiều thời gian.
Sưu Sưu.
Dưới đỉnh Cự Nham có vô số ánh mắt nhìn lên không trung.
Bỗng dưng trên đỉnh núi có một đạo quang trụ phóng lên trời, một cỗ khí tức cổ xưa lập tức lan tràn, trực tiếp bao phủ phương viên chung quanh.
Ba chiếc chìa khóa đã hội tụ.
Ánh mắt Thiên Độc Yêu Long nhảy lên, cái râu rồng run rẩy, hai mắt chăm chú nhìn lên trên cao.
Sưu Sưu.
Đột nhiên trong sơn mạch đột nhiên có mấy trăm đạo thân ảnh đột nhiên lao ra.
Những thân ảnh này nhanh như thiểm điện phóng lên trên đỉnh núi.
Ba cái chìa khóa đã hội tụ.
Cho nên lúc này những cường giả kia cũng không ẩn giấu được nữa.
Ai cũng muốn chiếm được tin tức nơi Huyền Thiên bí cảnh hạ lạc.
Độc Long, nhanh đi bảo vệ Tiểu Long.
Ánh mắt Bạch Linh khẽ đổi, thân thể nhanh chóng phóng lên đỉnh núi.
Biết rồi.
Thiên Độc Yêu Long quát lên một tiếng, yêu nguyên từ trong cơ thể tuôn ra, thân thể trực tiếp phóng lên đỉnh núi theo Bạch Linh.
Chúng cường giả trong Phi Linh môn lúc này cũng nhanh chóng phi người theo sau.
Người Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang cũng nhanh chóng nhảy lên.
Lúc này đám người Vân Khiếu Thiên, Lữ Chính Cường, Công Tôn Hóa Nhai đột nhiên tiêu thất tại chỗ.
Lực khống chế không gian của bọn họ khiến cho tốc độ so với người khác nhanh hơn mấy lần.
Trên đỉnh núi, dưới một mảnh quang mang chói mắt liên tục có những hình ảnh xuất hiện, lúc này quang mang kia đã bắt đầu yếu bớt.
Sưu Sưu.
Một đám thanh âm xé gió từ phía dưới lao lên.
Lập tức có mấy đạo thân ảnh xuất hiện ở trên đỉnh núi.
Lúc này hình ảnh trong vòng xoáy kia đã bắt đầu ảm đạm, những người vừa mới lên đỉnh núi chỉ nhìn thấy được một ít hình ảnh mà thôi.
Thủ ấn trong tay Lục Thiếu Du thu lại, nhanh chóng thu lại khối ngọc giản của mình.
Sưu Sưu.
Cùng lúc này, bên người Lục Thiếu Du cũng xuất hiện mấy đạo thân ảnh, chính là Vân Khiếu Thiên, Lữ Chính Cường, Công Tôn Hóa Nhai, Đồng Quy Tinh, Gia Cát Tây Phong, cùng với Bạch Linh, Thiên Độc Yêu Long và mấy cường giả Vũ Vương, Linh Vương của Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang.
Thiếu Du, thế nào rồi? Khâu Mỹ Vi đi tới trước người Lục Thiếu Du rồi hỏi.
Đã thu được.
Lục Thiếu Du đáp nhẹ một tiếng, ánh mắt nhìn vào hai người cùng có chìa khóa.
Lúc này bên người nữ tử mặc váy đỏ cùng với nam tử mặc trường bào kia cũng có không ít cường giả, đều mặc áo choàng, đeo mặt nạ.
Từ khí tức trên người có thể nhận thấy, bên trong có không ít Vũ Vương cùng Linh Vương.
Mí mắt khẽ giật, Lục Thiếu Du suy đoán, hai người này sợ rằng cũng có chút địa vị.
Có lẽ là người của Tam tông Tứ môn hoặc là thành Ma Vân cũng không nhất định.
Mà lúc này bốn phía cũng xuất hiện không ít khí tức cường hãn.
Lục Thiếu Du nhìn trên đỉnh núi, chung quanh không ngờ lại xuất hiện hơn ngàn thân ảnh.
Không ít người có khí tức cực kỳ cường hãn.
Từ vị trí có thể đại khái chia ra làm ba cỗ thế lực lớn cùng không ít thế lực nhỏ.
Ba cỗ thế lực lớn phân biệt chính là hắn cùng Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang, còn hai cỗ thế lực bên cạnh nữ tử mặc váy đỏ kia và nam tử mặc trường bào.
Trừ ba cỗ thế lực này ra cũng có không ít tiểu thế lực cũng có thực lực dường như không yếu.
Nơi này phức tạp, chúng ta đi trước.
Lữ Chính Cường nhìn bốn phía, trong ánh mắt của hắn lúc này có không ít khí tức trên đỉnh núi này khiến cho hắn cũng phải chú ý một phen.
Được.
Lục Thiếu Du gật đầu đáp.
Nơi Huyền Thiên bí cảnh hạ lạc đã được khắc xuống, kế tiếp hắn phải tập trung tìm bí cảnh, không thể để kẻ khác nhanh chân tới trước.
Sưu Sưu.
Lúc này đám người nữ tử mặc váy đỏ kia dẫn đầu đi xuống đỉnh núi.
Cũng không có bất kỳ ai dám ngăn cản.
Khí tức của vài Vũ Vương cùng Linh Vương khuếch tán ra, người thường cũng không có dũng khí ngăn cản.
Đi.
Vân Khiếu Thiên nói nhỏ một tiếng, ánh mắt nhìn về phía Lục Thiếu Du rồi mọi người nhanh chóng rời đi.
Trên đỉnh núi, tất cả mọi người nhìn chăm chú vào đám người Lục Thiếu Du rời đi, cũng không có ai dám ngăn cản.
Người của Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang ở đây sợ rằng không có mấy người dám ngăn cản.
Trong đám người, một nam tử tuấn lãng cùng một thân ảnh uyển chuyển xen lẫn trong đám người, nhìn tất cả chuyện này nam tử tuấn lãng kia khẽ mỉm cười, dường như mọi chuyện đều nằm trong dự liệu của hắn.
Nơi bí cảnh hạ lạc ngươi có thể nhìn thấy không? Nữ tử có thân ảnh uyển chuyển kia thấp giọng nói.
Mặc dù chỉ liếc mắt nhìn thế nhưng ta cũng có thể suy đoán ra.
Những năm nay, từ tin tức trong môn thu thập được thì có lẽ chính là chỗ kia.
Nam tử tuấn lãng nói.
Những người trong môn có lẽ cũng đã sớm đi tới đó.
Chúng ta lên đường đi.
Những năm này Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang, Tam tông Tứ môn cùng với Tứ các Tứ đảo đều đang tìm kiếm Huyền Thiên bí cảnh.
Trong Huyền Thiên bí cảnh này chỉ sợ không chỉ đơn giản có mỗi bảo vật như vậy.
Nữ tử kia nói.
Lần này ta quả thực muốn nhìn xem, bảo vật trong đó rốt cuộc sẽ rơi vào trong tay ai.
Khóe miệng nam tử tuấn lãng kia khẽ nhếch lên rồi mỉm cười.
Có lẽ bí cảnh do Huyền Thiên môn tạo ra, sợ rằng cũng không dễ xông vào như vậy.
Nữ tử uyển chuyển nói.
Đương nhiên phải có chút khó khăn thì mới chia làm ba chiếc chìa khóa như vậy.
Nếu quá dễ ta cũng không muốn đi.
Huống chi lần này chúng ta liên thủ thì có gì phải sợ.
Huyền Thiên bí cảnh này ta đương nhiên cũng muốn xông vào một lần.
Nhìn xem trong này rốt cuộc là có bí mật gì.
Nam tử tuấn lãng mỉm cười nói.
Từ Cự Nham phong quay về thì sắc trời đã sáng.
Bọn người Lục Thiếu Du sau khi trở về thành Cự Giang thì cũng chỉ có đám người Lục Thiếu Du, Bạch Linh, Huyết Mị, Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh, Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh, Thiên Độc Yêu Long, Vân Khiếu Thiên, Lữ Chính Cường, Khâu Mỹ Vi, Gia Cát Tây Phong, Gia Cát Tử Vân, Công Tôn Hóa Nhai, Đồng Quy Tinh cùng với Hàn trưởng lão của Linh Thiên môn cùng với mấy Vũ Vương, Linh Vương của các sơn môn khác tiến vào trong một căn phòng nhỏ.
Lúc này trong căn phòng này tuyệt đối là những người có thực lực, độ tin cậy cao nhất, cũng không có khả năng là thám tử thế lực khác.
Về phần Ma Tâm cốc, Song Đao môn kia không có cơ hội tiến vào đại điện này.
Còn chưa đủ tư cách tiến vào căn phòng nhỏ này.
Lục Thiếu Du, nơi hạ lạc của bí cảnh ngươi nhận được chưa? Đồng Quy Tinh nhanh chóng hỏi Lục Thiếu Du.
Nơi hạ lạc của bí cảnh đương nhiên ta đã thu được, bất quá hai người có chìa khóa kia cũng thu được.
Ánh mắt Lục Thiếu Du khẽ đổi, sau khi quét mắt nhìn mọi người rồi lập tức nói: Chư vị chưởng môn, ta hỏi chư vị một lần cuối cùng, điều kiện chư vị đáp ứng có chắc chắn không? Chuyện này.
Gia Cát Tây Phong thu quát, ánh mắt nhìn qua Lục Thiếu Du rồi nói: Chỉ cần nơi hạ lạc là thật thì những điều kiện mà chúng ta đáp ứng được nhiên sẽ chắc chắn.
Tiểu tử, nhanh lấy ra nơi hạ lạc của Huyền Thiên bí cảnh đi.
Một lời của chúng ta tựa như cửu đỉnh, đương nhiên sẽ không nuốt lời.
Nơi hạ lạc của bí cảnh hiện tại nằm trong tay khiến cho đám người Công Tôn Hóa Nhai, Đồng Quy Tinh vô cùng sốt ruột.
Đối với Huyền Thiên bí cảnh này, người Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang đã tìm kiếm mấy ngàn năm.
Hiện tại có tin tức nơi hạ lạc của nó, cả đám vô cùng mong chờ.
Lúc này sắc mặt Lữ Chính Cường cũng có chút biến hóa.
Bất quá cũng không xao động như đám người Công Tôn Hóa Nhai và Đồng Quy Tinh.
Nhìn thấy sắc mặt của tất cả mọi người, Lục Thiếu Du khẽ cười, nhanh chóng móc ra một khối ngọc giản, sau đó bóp nát.
Ngọc giản bị bóp nát, không gian bên trong căn phòng lập tức khẽ chấn động.
Lúc này từ trong gợn sóng trong không gian có từng hình ảnh xuất hiện.
Những dãy núi liên miên, sơn mạch bao la.
Từng hình ảnh này đều do Lục Thiếu Du dùng linh hồn lực vẽ ra.
Tuy rằng lúc này không có cỗ uy áp cực lớn cùng với khí tức cổ xưa trên ba chiếc chìa khóa kia.
Thế nhưng hình ảnh lại giống như đúc, chỉ là không rõ ràng rành mạch mà thôi.
Thế nhưng lúc này cũng đủ để mọi người nhìn thấy rõ ràng mọi thứ.
Từng hình ảnh hiện lên rồi lập tức biến mất không thấy.
Sắc mặt mọi người không ngừng biến hóa.
Mà ngay cả Huyết Mị lúc này sắc mặt cũng có chút biến hóa.
Sau khi hình ảnh biến mất, mọi người thầm hít sâu một hơi.
Hóa ra là ở chỗ này, sơn mạch Đoạn Thiên, hay cho một Huyền Thiên môn, không ngờ lại đem bí cảnh dấu ở nơi này.
Vẻ mặt Gia Cát Tây Phong trầm xuống, cực kỳ kinh ngạc nói.
Nhưng mà sơn mạch Đoạn Thiên này mấy ngàn năm qua đã bị Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang tìm qua vô số lần, cũng không phát hiện ra điều gì dị thường.
Đây liệu có phải là thực hay không? Đồng Quy Tinh nói.
Từ hình ảnh vừa rồi mà nói, chỉ sợ ở đó có một đại trận.
Có lẽ phải phá trận thì mới có thể tiến vào bí cảnh.
Lữ Chính Cường nói.
Vậy một khi đã biết rõ nơi hạ lạc của bí cảnh, chúng ta mau lên đường, đừng để kẻ khác nhanh chân tới trước.
Đồng Quy Tinh nói.
Nhanh chân tới trước sao? Việc lần này dẫn tới nhiều cường giả như vậy, mặt khác còn có hai đội ngũ khác biết rõ nơi hạ lạc của Huyền Thiên bí cảnh.
Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang các ngươi muốn độc chiếm sợ rằng không có khả năng.
Vì một Huyền Thiên bí cảnh mà Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang định khai chiến với tất cả các thế lực lớn trong đại lục sao? Vân Khiếu Thiên trầm giọng nói.
Hừ, đồ vật trong Cổ Vực, thế lực bên ngoài muốn xông vào chiếm lợi thì Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang chúng ta tuyệt đối cũng không phải là người dễ chọc.
Công Tôn Hóa Nhai thấp giọng nói.
Chư vị, tốt nhất là nên đường thôi.
Bất kể như thế nào, trước tiên nhanh chóng tìm được vị trí cụ thể của Huyền Thiên bí cảnh mới là tốt nhất.
Lữ Chính Cường nói.
Một giờ sau, ngoài thành Cự Giang, hơn mười đầu yêu thú phi hành khổng lồ nhanh chóng vỗ cánh bay lên.
Mấy trăm người của Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang cùng Phi Linh môn cưỡi yêu thú phi hành nhanh chóng rời khỏi thành Cự Giang.
Trên lưng Cửu Đầu Yêu Giao của Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh lúc này có Hoàng Bác Nhiên, Trương Minh Đào cùng với hơn trăm đệ tử Phi Linh môn.
Có Cửu Đầu Yêu Giao lục giai làm tọa kỵ, dù là trong Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang cũng tuyệt đối đáng chú ý.
Bởi vì, cho dù là Lữ Chính Cường, Gia Cát Tây Phong, Công Tôn Hóa Nhai, Đồng Quy Tinh, tọa kỵ của bọn họ lúc này cũng chỉ là lục giai sơ kỳ mà thôi.
Bất quá lúc này Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh cùng với một đám trưởng lão Phi Linh môn, cung phụng ngồi trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư của Lục Thiếu Du.
Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư lúc này còn có Vân Khiếu Thiên cùng chúng cường giả Vân Dương Tông.
Nhìn thực lực đoàn người Phi Linh môn lúc này khiến cho ánh mắt đám người Lữ Chính Cường, Công Tôn Hóa Nhai không khỏi nhìn vài lần, sắc mặt có chút biến hóa.
Một đám yêu thú phi hành nhanh chóng bay qua, khoảng cách chậm rãi được nới rộng.
Thiên Sí Tuyết Sư tuy rằng còn chưa tới lục giai, thế nhưng trên phương diện tốc độ so với yêu thú lục giai trung kỳ cũng không kém bao nhiêu.
Đông lão, sơn mạch Đoạn Thiên sơn mạch này rốt cuộc là ở nơi nào? Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, Lục Thiếu Du hỏi Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh.
Vừa rồi trong phòng nghe mọi người nói qua, hắn cũng không tiện hỏi.
Chính là một vùng sơn mạch cuối cùng của Cổ Vực tiếp giáp với biển.
Nghe nói bên kia không có đất liền, biển cả kéo dài tới chân trời.
Cho nên mới gọi nó là sơn mạch Đoạn Thiên.
Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh nói.
Đó là điều thứ nhất.
Vân Khiếu Thiên mỉm cười, lập tức nói: Còn thứ hai, sơn mạch Đoạn Thiên này vốn cũng không được gọi là sơn mạch Đoạn Thiên.
Cái tên này bắt đầu từ bảy ngàn năm trước.
Cường giả trong Huyền Thiên môn cùng với cường giả trong Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang giao thủ một trận tử chiến.
Trận chiến ấy kinh thiên động địa, quả thực có thể nói là phong vân biến sắc, dời núi lấp biển.
Cuối cùng trực tiếp đem một khối lục địa cực lớn đánh chìm xuống đáy biển.
Cho nên nơi đó mới được gọi là sơn mạch Đoạn Thiên.
Mà sau trận chiến đó Huyền Thiên môn cũng hoàn toàn bị diệt.
Thì ra là thế.
Lục Thiếu Du khẽ gật đầu.
Trận chiến đó ngay cả lục địa cũng đánh chìm, có thể thấy được khi đó kịch liệt tới cỡ nào.
Loại thực lực này chỉ sợ không phải Vũ Vương cùng Linh Vương có thể làm được.
Sơn mạch Đoạn Thiên này vốn bảy ngàn năm trước chính là địa bàn của Huyền Thiên môn.
Về sau đám người Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang đánh chìm một khối lục địa xuống, đó cũng chính là sơn môn của Huyền Thiên môn, Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang cũng đã phái cường giả xuống dưới tìm, thế nhưng sau khi tìm khắp khối lục địa đó cũng không thấy Huyền Thiên bí cảnh, cho nên Huyền Thiên bí cảnh mới trở thành một ẩn số tới tận bây giờ.
Vân Khiếu Thiên nói.
Hy vọng lần này có thể tìm được bí cảnh.
Lục Thiếu Du nói.
Chủ nhân, cái bí cảnh kia dường như ta đã gặp được.
Ánh mắt của Huyết Mị trên đường đi luôn không ngừng suy tư cái gì, lúc này thanh âm của nàng nhanh chóng vang lên trong đầu Lục Thiếu Du.
Có Huyết Hồn Ấn trong đầu, tâm thần Huyết Mị chỉ cần tưởng tượng là Lục Thiếu Du có thể nghe thấy thanh âm của Huyết Mị, so với truyền âm còn an toàn hơn nhiều.
Ngươi đã từng gặp qua? Rốt cuộc là chuyện gì? Ngươi nhanh nói xem.
Khuôn mặt Lục Thiếu Du không chút biến đổi, tâm thần nhanh chóng hỏi Huyết Mị.
Có một số việc tốt hơn vẫn nên gạt vị nhạc phục Vân Khiếu Thiên này của hắn.
Chủ nhân, ban đầu khi ta vừa mới rời khỏi địa phương bị phong ấn kia liền gặp được địa phương mà ngọc giản của người ghi lại.
Địa phương kia ta không biết ở nơi nào, thế nhưng có thể xác định ta đã thấy địa phương đó.
Ta chính là từ nơi đó đi ra.
Huyết Mị nhanh chóng đáp.
Lục Thiếu Du đương nhiên biết rõ Huyết Mị sẽ không nhớ lầm.
Linh thú thất giai sao có khả năng xuất hiện việc trí nhớ có vấn đề, trừ phi là tu luyện tẩu hỏa nhập ma.
Mà nếu như Huyết Mị đến từ bên trong sơn mạch Đoạn Thiên, lại là một chỗ phong ấn, lần trước Lục Thiếu Du cũng đã nghe nói Huyết Mị đến từ một nơi bị phong ấn.
Nơi đó dường như cũng có chút tương tự như mật địa của Vân Dương Tông mà Bạch Linh rời đi.
Lúc này theo lời Huyết Mị nói, hình ảnh lại cực kỳ giống với trong ngọc giản khắc khi trước.
Điều này khiến cho Lục Thiếu Du lập tức nghĩ tới, có lẽ nơi này có liên quan tới Huyền Thiên bí cảnh.
Nghĩ vậy Lục Thiếu Du càng cảm thấy chuyện này có khả năng, lập tức hỏi: Huyết Mị, nếu trở về ngươi có thể tìm được địa phương ngươi đi ra không? Nếu như trở lại nơi đó thì đương nhiên không thành vấn đề.
Huyết Mị khẳng định.
Thiên Sí Tuyết Sư vỗ cánh bay trên không trung, thân thể khồng lồ giống như một đám mây màu trắng xẹt qua không trung.
Nhìn Thiên Sí Tuyết Sư của Lục Thiếu Du, Lữ Chính Cường cùng Khâu Mỹ Vi cũng chỉ có thể cười khố.
Thiên Sí Tuyết Sư khó cầu này hai người bọn họ phí không ít thời gian để bắt tới, không nghĩ tới lại tiện nghi cho tiểu tử Lục Thiếu Du này, mà ngay cả nữ nhi của bọn họ cũng gả cho hắn.
Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, Lục Thiếu Du từ trong miệng Vân Khiếu Thiên biết được, sơn mạch Đoạn Thiên này tuy rằng cách Cổ Vực không xa, thế nhưng dùng tốc độ của Thiên Sí Tuyết Sư mà nói, cũng cần nửa tháng.
Thời gian nửa tháng cũng không phải là ngắn, thủ ấn trong tay Lục Thiếu Du nhanh chóng được kết, bắt đầu lĩnh ngộ năng lượng thuộc tính phong trên không trung.
Thiên Sí Tuyết Sư xuyên qua tầng mây, hai cánh trên thân thể khổng lồ chấn động, khiến cho không gian chung quanh hơi chấn động, không khí xẹt qua tạo thành thanh âm xé gió trầm thấp vang lên trong không trung.
Cảm nhận không khí chung quanh Thiên Sí Tuyết Sư, Lục Thiếu Du khoanh chân ngồi xuống, thanh âm trầm thấp vang lên bên tai thế nhưng lúc này lại không ảnh hưởng tới Lục Thiếu Du một chút nào.
Y phục màu xanh trên người có chút rung động, quanh thân lập tức được bao phủ bởi một tầng quang tráo vô hình.
Lúc này Lục Thiếu Du nhắm chặt hai mắt, tâm thần chìm đắm trong việc lĩnh ngộ thuộc tính phong.
Quanh thân tràn ngập khí tức phong thuộc tính.
Lục Thiếu Du có cảm giác mình đang ở trong một thế giới phiêu giật.
Ở trong trạng thái huyền ảo này khiến cho hắn có cảm giác giống như một đứa trẻ đang ở trong cơ thể mẹ, khiến cho hắn có cảm giác mình vô cùng nhỏ bé.
Cứ như vậy lĩnh ngộ, sau một lát quanh thân Lục Thiếu Du được bao phủ bởi một vòng quang mang, một cỗ năng lượng thuộc tính phong đậm đặc trong thiên địa nhanh chóng hội tụ.
Mà cảnh này khiến cho Vân Khiếu Thiên bên cạnh lúc này không khỏi líu lưỡi.
Dùng ánh mắt Vân Khiếu Thiên đương nhiên không khó nhìn ra Lục Thiếu Du lúc này đang lĩnh ngộ thuộc tính phong, mà đã đạt tới một trình độ nhất định.
Loại trình độ này, nếu là Vũ Suất thất trọng, bát trọng bình thường thì tuyệt đối không thể làm được.
Đương nhiên Vân Khiếu Thiên cũng không biết, Lục Thiếu Du có ưu thế bản thân là linh giả, trên phương diện lĩnh ngộ luôn đi trước vũ giả khác một bước.
Linh hồn lực ở phương diện này phát huy tác dụng cực lớn.
Có linh hồn lực cường đại khiến cho Lục Thiếu Du trên phương diện lĩnh ngộ chiếm không ít ưu thế.
Tăng thêm việc lĩnh ngộ thuộc tính này vốn là từ một suy ra ba.
Trên phương diện lĩnh ngộ thuộc tính thổ Lục Thiếu Du lĩnh ngộ cao nhất, thuộc tính phong chỉ là thứ hai mà thôi.
Bất quá lúc này Lục Thiếu Du lĩnh ngộ, hắn có cảm giác dường như ngày càng hiểu rõ.
Thế nhưng cũng càng lúc càng mơ hồ.
Cứ như vậy Lục Thiếu Du nhanh chóng tiến vào trong trạng thái kỳ diệu.
Thuộc tính phong hoạt bát, không được nôn nóng.
Nên nhẹ nhàng, tĩnh như xử nữ, động như thỏ chạy, chỉ khi nào ngươi hiểu được thuộc tính phong thì mới lĩnh ngộ được nó.
Ngay khi Lục Thiếu Du đắm chìm trong việc lĩnh ngộ thuộc tính phong thì thanh âm Vân Khiếu Thiên vang lên trong tai Lục Thiếu Du.
Trong lúc Lục Thiếu Du mơ hồ lĩnh ngộ, đột nhiên nghe thấy một thanh âm giống như tự nhiên, lại như tiếng sấm sét nổ vang trong đầu.
Lập tức từng đạo thủ ấn trong tay Lục Thiếu Du được kết, từng đạo thủ ấn này nhìn qua vô cùng chậm rãi, không mang theo bất kỳ ba động nào, thế nhưng trong đó thủy chung khiến cho người khác có cảm giác kỳ dị.
Gió không chỗ nào không có.
Địa phương có không khí thì sẽ có gió.
Gió không chỗ nào không có, thế nhưng muốn sử dụng được nó, muốn khống chế thì phải lĩnh ngộ được nó.
Thanh âm của Vân Khiếu Thiên một lần nữa lại truyền đi.
Lục Thiếu Du nghe thấy thanh âm này dường như là từ phía chân trời tuyền tới, giống như đề tỉnh hắn.
Lúc này dường như Lục Thiếu Du đã nắm bắt được một ít.
Việc lĩnh ngộ này thường là như vậy, có đôi khi chỉ cần có chút đề tỉnh một cái thì tiến bộ sẽ vô cùng nhanh chóng.
Bản thân Vân Khiếu Thiên vốn là vũ giả thuộc tính phong trên phương diện lĩnh ngộ thuộc tính phong tuyệt đối có tư cách chỉ điểm Lục Thiếu Du.
Vân Khiếu Thiên đề tỉnh khiến cho khí thế của Lục Thiếu Du lúc này không giống khi trước, rõ ràng là hắn đang khoanh chân ngồi đó, thế nhưng quanh người lại có một cỗ khí thế kinh người, giường như một tảng đá đang ngồi ở trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư.
Giữa không trung, lúc này có một cỗ năng lượng thuộc tính phong quay chung quanh người Lục Thiếu Du.
Cứ như vậy trong lúc lĩnh ngộ, Lục Thiếu Du hoàn toàn tiến vào trạng thái huyền diệu.
Trong lúc lĩnh ngộ này tuy rằng nhìn qua vô cùng chậm chạp, thế nhưng cũng khiến cho Lục Thiếu Du thu được không ít chỗ tốt.
Sau khi Vân Khiếu Thiên kinh ngạc một lát cũng vô cùng thỏa mãn gật đầu.
Dùng nhãn lực của hắn tất cả đều có thể nhìn rõ.
Sự lĩnh ngộ hiện tại của Lục Thiếu Du với thuộc tính phong sợ rằng ngay cả Vũ Vương nhất trọng thuộc tính phong cũng không hơn.
Một lát sau, Lục Thiếu Du chậm rãi đánh ra vài đạo thủ ấn, không tạo thành bất cứ một chút ba động nào, thế nhưng trên mặt hắn đột nhiên xuất hiện sự vui vẻ.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Lục Thiếu Du dường như cũng quên mục đích mình tới sơn mạch Đoạn Thiên, một lòng đắm chìm trong trạng thái lĩnh ngộ.
Trong đầu cũng quên đi khái niệm thời gian.
Người tới quả thực không ít.
Cái bí cảnh này quả thực ở ngay trong sơn mạch Đoạn Thiên này.
Trên không trung, một đầu chim điêu màu trắng xuất hiện, trên lưng có hai đạo thân ảnh một nam một nữ.
Lúc này sau lưng hai người còn có mấy lão giả.
Từ khí tức trên người bọn họ có thể nhận ra, mấy người này đã đạt tới cấp độ Vũ Vương cùng Linh Vương.
Đầu chim điêu màu bạc này nếu như Lục Thiếu Du nhìn thấy nhất định sẽ dùng ánh mắt tham lam nhìn nó.
Đây chính là Phong Vũ Ngân Điêu, yêu thú thuộc tính phong.
Huyết mạch tuyệt đối không dưới Thiên Sí Tuyết Sư.
Cho dù là phương diện tốc độ cũng không thua kém Thiên Sí Tuyết Sư.
Nhiều người mới náo nhiệt.
Trên lưng Phong Vũ Ngân Điêu, một nam tử tuấn lãng khẽ cười nói.
Sợ rằng không ít lão quái cũng tới, thực lực có thể không kém.
Trên lưng Phong Vũ Ngân Điêu, có một nữ tử khuôn mặt che lụa trắng, đầu đội áo choàng khẽ mở miệng nói.
Lão quái thì không đáng sợ, bọn họ tu luyện vài thập niên, trên trăm năm có loại thực lực này, muốn vượt qua bọn họ cũng không khó.
Nam tử tuấn lãng nói.
Trước khi đi ra ngoài sư phụ đã nói với chúng ta, ngàn vạn lần không được chủ quan.
Nữ tử kia nói.
Trong đám người trẻ tuổi, trước mắt ta cũng không thấy ai xứng đáng là đối thủ của mình.
Người duy nhất ta cảm thấy đáng ngại chính là Lục Thiếu Du trong miệng của ngươi.
Còn có nữ tử của Linh Vũ giới kia ta cũng thấy không tệ.
Về phần những người khác, có lẽ Nguyên Nhược Lan của Thiên Kiếm môn kia cũng không tệ lắm.
Bất quá lần này xem ra chỉ có Lục Thiếu Du kia xuất hiện.
Nếu có cơ hội ta muốn thử xem thực lực của hắn một chút.
Nam tử tuấn lãng nói.
Ngươi bây giờ động thủ với hắn, chỉ sợ thắng cũng không vẻ vang gì.
Nữ tử yểu điệu kia nói.
Ta định chỉ dùng một nửa thực lực mà thôi.
Vũ giả ngũ hệ, ta cũng muốn thử xem một chút.
Nam tử tuấn lãng mỉm cười, ánh mắt lập tức nhìn về phía trước, trong mắt có chút chờ mong.
Sơn mạch Đoạn Thiên này diện tích bao la, sơn mạch liên miên không thấy tận cùng này tuy rằng có ít người tới, thế nhưng cũng không phải không có nhân loại tiến vào.
Thường xuyên có không ít dong binh đoàn tiến vào trong sơn mạch này.
Trong sơn mạch này yêu thú có rất nhiều, thậm chí còn có linh thú tồn tại, có không ít yêu thú lục giai ở bên trong.
Một đường từ thành Cự Giang đi tới sơn mạch Đoạn Thiên, bởi vì lo lắng Huyền Thiên bí cảnh sẽ bị người khác nhanh chân tới trước, bởi vậy đoàn người Lục Thiếu Du cũng dùng toàn lực gấp rút đi tới sơn mạch Đoạn Thiên.
Thời gian nửa tháng trong nháy mắt đã qua.
Lúc này bên trong sơn mạch, đám yêu thú cùng linh thú bởi vì sự xuất hiện của cường giả nhân loại trong sơn mạch khiến cho bọn nó bắt đầu ẩn nấp.
Chúng ta tới rồi.
Trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, Vân Khiếu Thiên đình chỉ điều tức.
Phù.
Lục Thiếu Du thở ra một ngụm trọc khí trong cơ thể, thủ ấn thu lại, đình chỉ lĩnh ngộ.
Quang tráo năng lượng bên ngoài cơ thể nhanh chóng được thu vào.
Đến rồi sao? Lục Thiếu Du nhìn xuống sơn mạch bao la phía dưới, trong thời gian nửa tháng lĩnh ngộ này thu hoạch của hắn cũng không thấp.
Đến sơn mạch Đoạn Thiên rồi.
Thế nhưng sơn mạch Đoạn Thiên này bao la vô cùng, chúng ta muốn tìm thấy Huyền Thiên bí cảnh chỉ sợ cũng không dễ dàng.
Vân Khiếu Thiên nói.
Không trung phía trước, yêu thú của Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang cũng đã giảm bớt tốc độ, nhanh chóng dừng lại ở chung quanh đám người Lục Thiếu Du.
Nơi Huyền Thiên bí cảnh hạ lạc hẳn là có quan hệ với đoạn hình ảnh khi hợp nhất ba chiếc chìa khóa.
Lục Thiếu Du nói.
Hình ảnh kia đã là từ mấy ngàn năm trước, mấy ngàn năm a.
Nói không chừng địa hình đã có chút thay đổi, muốn tìm được nó chỉ sợ cũng khá phiền phức.
Thế nhưng chúng ta cũng không còn biện pháp nào khác.
Chỉ có thể chậm rãi tìm mà thôi.
Vân Khiếu Thiên nói.
Chủ nhân, ta nhớ rằng ta chính là từ nơi này rời đi.
Nếu như dựa theo đường cũ có thể ta sẽ tìm được nơi ta rời đi.
Thanh âm của Huyết Mị vang lên trong đầu Lục Thiếu Du.
Phong Sát tiền bối, ta thấy như vậy đi, chúng ta chia binh làm hai đường.
Các ngươi cùng một chỗ, ta cùng Bạch Linh, Tiểu Long, Độc Long huynh cùng một chỗ, các người thấy thế nào? Lục Thiếu Du nói với Vân Khiếu Thiên.
Trong sơn mạch Đoạn Thiên này chỉ sợ không quá thái bình, một mình ngươi hành động, vạn nhất Linh Vũ giới tìm đến thì ngươi phải làm sao? Vân Khiếu Thiên nói.
Nói tới Linh Vũ giới này trong lòng Lục Thiếu Du không khỏi trầm xuống.
Linh Vũ giới này quả thực là mối họa lớn trong lòng hắn.
Thế nhưng hắn lại ở ngoài sáng, đám người kia ở trong tối, căn bản không có cách nào đối phó.
Cũng không có thực lực mà đối phó.
Tới lúc này không suy nghĩ nhiều được như vậy.
Thử vận may một lần xem sao.
Lục Thiếu Du nói.
Nếu địa phương Huyết Mị đi ra thực sự có liên quan tới Huyền Thiên bí cảnh mà nói, thì hắn phải mau tới đó, đây quả thực là một cơ hội tốt.
Vậy ngươi tự mình quyết định đi.
Vân Khiếu Thiên nói.
Chia binh làm hai đường, cơ hội tìm được sẽ lớn hơn một chút.
Lục Thiếu Du nói.
Một lát sau, Lục Thiếu Du cùng Bạch Linh, Tiểu Long, Huyết Mị, Thiên Độc Yêu Long, Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh, Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh rời khỏi lưng Thiên Sí Tuyết Sư.
Sau đó mấy người nhảy lên lưng Cửu Đầu Yêu Giao rồi tiếp tục đi tìm kiếm nơi Huyền Thiên bí cảnh hạ lạc.
Ta sẽ tìm được các ngươi.
Thanh âm Lục Thiếu Du vừa dứt, lập tức cưỡi Thiên Sí Tuyết Sư rời khỏi không trung.
Người Phi Linh môn đi theo chúng cường giả Vân Dương Tông, có nhạc phụ Vân Khiếu Thiên của hắn ở đó, Lục Thiếu Du tuyệt đối yên tâm.
Một lát sau, Thiên Sí Tuyết Sư xuất hiện ở một nơi khác trong sơn mạch.
Sơn mạch này vô cùng quạnh quẽ.
Huyết Mị, có thể tìm được đường hay không? Lục Thiếu Du hỏi Huyết Mị.
Ta đã từng đi ngang qua đây, bất quá còn cách xa địa phương ta đi ra.
Huyết Mị nhìn chung quanh rồi lập tức trả lời vô cùng khẳng định.
Chúng ta xuất phát.
Trong mắt Lục Thiếu Du lập tức hiện lên sự hưng phấn.
Trong lòng không khỏi có chút chờ mong.
Có lẽ Huyết Mị thực sự là đến từ bên trong Huyền Thiên bí cảnh.
Thiên Sí Tuyết Sư vỗ cánh bay lên, tốc độ nhanh như thiểm điện mang theo một cơn cuồng phong biến mất trong không trung, nhanh chóng bắn về phía trước.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Một đường dưới sự dẫn đường của Huyết Mị, Thiên Sí Tuyết Sư nhanh chóng phi hành suốt một ngày trong sơn mạch Đoạn Thiên.
Mà lúc này Thiên Độc Yêu Long mới biết được thân phận của Huyết Mị khiến cho hắn trợn mắt há hốc mồm nhìn chăm chú vào nàng, rồi hỏi Lục Thiếu Du: Dương Quá trong miệng đám người kia đoạn thời gian trước chính là ngươi sao? Đúng vậy, thân phận của ta ở Thiên Địa các gọi là Dương Quá, cũng là trưởng lão của Địa các.
Lục Thiếu Du cười nhạt một tiếng, sau đó lập tức dặn dò Thiên Độc Yêu Long không được tiết tin tức của mình ra ngoài.
Lại nói bản thân hắn là Linh Vũ song tu, lại thêm Âm Dương Linh Vũ Quyết, Thiên Độc Yêu Long cũng đã sớm biết rõ.
Ta cũng đã sớm nghi ngờ tới ngươi.
Vậy thì Mạc Sầu kia có lẽ chính là Bạch Linh a.
Thiên Độc Yêu Long trợn mắt, kinh ngạc qua đi, lúc này hắn cũng không cảm thấy quá ngoài ý muốn.
Lúc này đã là cuối mùa thu, không trung lúc này vô cùng trong trẻo, ánh mặt trời từ phái chân trời chiếu xuống sơn mạch, lúc này bên trong sơn mạch bóng cây chiếu xuống mặt đất, khiến cho trong sơn mạch lúc này có một cỗ hào khí khó nói lên lời.
Lần này cường giả tới đây quá nhiều, ngươi phải cẩn thận một chút.
Bạch Linh nhắc nhở Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, rồi nhanh chóng nhìn vào ánh mắt lạnh như băng lại mang theo một chút ôn nhu này.
Nữ tử ôn nhu, xinh đẹp như tiên tử này khiến cho Lục Thiếu Du có chút hoảng hốt khi nhìn gần như vậy.
Nhìn nữ tử trước mắt, Lục Thiếu Du không khỏi nhớ tới một người khác.
Lúc này người hắn nhớ tới cũng không phải là Vũ Suất, Hồng Lăng hoặc là Tiểu Linh, mà đang nhớ tới một nữ tử cũng tinh xảo, tuyệt mỹ không kém, là một người như tiên tử giống như Bạch Linh vậy.
Cảnh Văn, đợi một đoạn thời gian ngắn nữa ta sẽ đi tìm nàng.
Trong mắt Lục Thiếu Du hiện lên sự kiên nghị, nắm tay chậm rãi nắm chặt.
Lục Thiếu Du hiểu rõ, Độc Cô gia tộc không phải là gia tộc bình thường.
Ngay cả Nam thúc cũng đã sớm nói Độc Cô gia này không phải là bình thường, thậm chí trong lòng thúc ấy cũng có chút kiêng kỵ.
Chỉ là mặc kệ Độc Cô gia này đến tột cùng có bao nhiêu sự thần bí cùng cường đại.
Hắn đã đáp ứng đi tìm nàng, cho nên nhất định phải làm được.
Cho dù hiện tại hắn còn chưa biết Độc Cô gia ở đâu.
Đang suy nghĩ gì đó? Nhìn thấy Lục Thiếu Du đang nhìn mình tới ngẩn người, trong nội tâm Bạch Linh lúc này khẽ giật mình.
Nếu như là nam tử khác nhìn nàng như vậy sợ rằng nàng đã sớm tức giận.
Không chút do dự đánh chết.
Thế nhưng người trước mắt này lại nhìn nàng như vậy, lúc này ngay cả một chút tức giận nàng cũng không có.
Trong nội tâm nàng lúc này cảm thấy vô cùng ngoài ý muốn.
Không có gì, nhớ tới một người có chút tương tự với nàng.
Lục Thiếu Du nói.
Độc Cô Cảnh Văn cùng Bạch Linh quả thực có chút tương đồng, đều tuyệt mỹ như vậy, cũng lạnh lùng cùng uy nghiêm như vậy.
Ngươi đang nghĩ tới Cảnh Văn sao? Ánh mắt Bạch Linh khẽ đổi rồi nói.
Nghe Lục Thiếu Du nói vậy trong lòng nàng không hiểu sao có chút buồn bực.
Hóa ra hắn không phải đang nhìn nàng mà là nhớ tới một nữ tử tuyệt mỹ khác.
Lúc này, loại cảm giác buồn bực không hiểu này khiến cho trong lòng Bạch Linh có chút rung động.
Đôi mắt xinh đẹp chuyển hướng, lập tức nhìn về phía trước.
Trong lòng thầm quyết định, sắp tới thời hạn năm năm, có lẽ sau năm năm nàng không cần lo lắng gì nữa.
Đúng vậy.
Lục Thiếu Du gật đầu, trong nháy mắt đã hơn bốn năm không gặp lại Cảnh Văn rồi.
Hơn bốn năm cũng không phải là khoảng thời gian ngắn.
Cũng không biết hiện tại nàng thế nào.
Ắt xì.
Trong mội đình viện tinh xảo tại một nơi nào đó, có một nữ tử tuyệt mỹ đang tu luyện lại lập tức ắt xì một hôi.
Đôi mắt xinh mở ra, đôi mắt giống như hai ngôi sao, hiện ra một cỗ uy nghiêm cùng lạnh lùng, lại khiến cho tim người khác đập thình thịch.
Lại mang tới cảm giác không dám tới gần.
Giống như nữ tử này tới từ chín tầng trời, là một tiên nữ khiến cho vạn vật trong thiên địa đều ảm đạm thất sắc.
Tiểu thư, trong tộc có tin tức.
Bên ngoài căn phòng, một thanh âm thanh thúy vang lên.
Băng Lan, có tin tức của chàng không? Căn phòng mở ra, nữ tử này lập tức từ trong đi ra.
Mà ngoại trừ Độc Cô Cảnh Văn ra cũng không có người khác.
Mà lúc này người bên ngoài căn phòng chính là Độc Cô Băng Lan, cũng cực kỳ xinh đẹp.
So với nữ tử bình thường thì đẹp hơn không biết bao nhiêu lần, thế nhưng lúc này ở trước mặt Độc Cô Cảnh Văn cũng phải ảm đạm thất sắc.
Tiểu thư, người muốn biết tin tức của Thiếu Du sao? Độc Cô Băng Lan mỉm cười nói.
Tiểu ny tử này, còn không mau nói.
Độc Cô Cảnh Văn trừng mắt nhìn Độc Cô Băng Lan nói: Mau nói cho ta biết, gần đây Thiếu Du thế nào rồi? Nhìn người gấp kia.
Độc Cô Băng Lan khẽ cười, lập tức nói: Từ sáng tới giờ thật vất vả ta mới biết được, Thiên Tinh tông, Thiên Quỷ tông mấy tháng trước vây công Phi Linh môn, còn có người của Thiên Địa các xuất hiện.
Cái gì, vậy Thiếu Du làm sao rồi? Sắc mặt Độc Cô Cảnh Văn đại biến.
Tiểu thư, người nghe ta nói hết đã.
Độc Cô Băng Lan trừng mắt, bất đắc dĩ nói: Thiếu Du không việc gì, Phi Linh môn đánh chết tất cả người của Thiên Tinh tông cùng Thiên Quỷ tông, đồng thời Phi Linh môn còn xuất hiện một Vũ Tôn cùng một Linh Tôn, người Thiên Địa các cũng bị đánh chết.
Phi Linh môn không ngờ có Vũ Tôn cùng Linh Tôn sao? Độc Cô Cảnh Văn vô cùng kinh ngạc nói.
Ta cũng không biết, bất quá không lâu trước đó Thiếu Du xuất hiện ở trong thành Cự Giang, nghe nói bên ngoài hiện tại vô cùng náo nhiệt, dường như là chuyện liên quan tới Huyền Thiên bí cảnh.
Độc Cô Băng Lan nói.
Không nghĩ tới Phi Linh môn của chàng lại phát triển nhanh như vậy, đối với chàng mà nói, có lẽ chuyện này không tốt chút nào.
Độc Cô Cảnh Văn nhíu mày nói.
Nhìn người còn lo lắng cho hắn kìa.
Độc Cô Băng Lan lại tiếp tục nói: Tiểu thư, ta nghe nói, trong tộc lúc này có không ít người vì tiểu thư đã bắt đầu chú ý tới Thiếu Du.
Chỉ sợ hiện tại Thiếu Du còn không biết, trong lúc bất tri bất giác hắn đã có không ít đối thủ.
Nếu đám người kia dám lộn xộn thì ta sẽ cho bọn chúng đẹp mắt.
Ánh mắt Độc Cô Cảnh Văn trầm xuống, hàn ý bắn ra bốn phía.
Tiểu thư, những người trẻ tuổi thì dễ đối phó.
Lần trước sau khi trở về Cửu trưởng lão đã nói việc của tiểu thư và Thiếu Du Cho người trong tộc nghe.
Nghe nói không ít lão nhân trong tộc đối với Thiếu Du không thèm để ý tới.
Hơn nữa quy củ trong tộc có lẽ tiểu thư cũng biết rõ.
Sợ rằng tới lúc đó sẽ vô cùng phiền toái.
Độc Cô Băng Lan nói.
Không đặt vào trong mắt sao? Vũ giả ngũ hệ mà bọn hắn còn chưa đồng ý? Ánh mắt Độc Cô Cảnh Văn khẽ đổi, hai hàng lông mày nhíu lại, có chút lo lắng nói.
*** Sắc trời lúc này hơi lạnh, trong sơn mạch Đoạn Thiên lúc này có từng lớp sương mù nhàn nhạt quanh quẩn.
Trong sương mù này mang theo chút hơi thở mùa đông, nhiệt độ cũng giảm xuống không ít.
Chủ nhân, chính là con đường này, thế nhưng còn chút xa.
Nhìn dãy núi chung quanh, trong đó có vài ngọn núi cao, Huyết Mị lập tức khẳng định nói.
Tuyết Sư, tiếp tục chạy đi.
Lục Thiếu Du phân phó Thiên Sí Tuyết Sư.
Trong lòng lúc này càng có chút chờ mong, hy vọng lần này Huyết Mị có thể mang tới cho hắn một kinh hỉ.
Ngồi trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, tâm thần Lục Thiếu Du tỏa ra, chung quanh sơn mạch lúc này trước mắt cũng không có quá nhiều người.
Tốc độ của Thiên Sí Tuyết Sư không phải là thứ mà yêu thú phi hành bình thường có thể so sánh.
Lại nói tới khí tức Thiên Sí Tuyết Sư hiện tại, Lục Thiếu Du có cảm giác Thiên Sí Tuyết Sư muốn đột phá lục giai cũng không lâu nữa.
Huyền Thiên bí cảnh là do Huyền Thiên môn bảy ngàn năm trước lưu lại.
Nhất tông Nhất giáo Nhất môn Nhất trang, Tam tông Tứ môn, có lẽ ngay cả thành Ma Vân cùng Tứ các Tứ đảo cũng tới.
Lúc này Lục Thiếu Du không khỏi có chút suy nghĩ, có phải bên trong có vật gì đó đặc biệt hay không, mà tất cả các thế lực lớn đều có chút động tâm.
Sưu Sưu.
Ngay khi Lục Thiếu Du suy nghĩ, một thanh âm xé gió rất nhỏ đột nhiên vang lên trong không trung.
Thanh âm này tuy rằng rất nhỏ, thế nhưng vẫn bị Lục Thiếu Du phát giác ra.
Từ khi bắt đầu tu luyện, lúc nào Lục Thiếu Du cũng vô cùng cảnh giác.
Ban đầu ở trong sơn mạch Vụ Đô tu luyện hắn cũng vô cùng cảnh giác, cho nên lúc này đã sớm dưỡng thành thói quen.
Cảm nhận tiếng xé gió này, Lục Thiếu Du nhan chsong quay người về phía sau.
Ánh mắt Tiểu Long cũng vô cùng cảnh giác nhìn về phía sau.
Ai.
Lúc này Bạch Linh cũng lập tức nhìn về phía trước, yêu nguyên trong người bùng ra.
Mà trong nháy mắt này một thân ảnh màu vàng giống như diều hâu vồ mồi từ phía trên chụp xuống.
Một đạo trảo ấn nhanh chóng đánh về phía Bạch Linh.
Dưới chưởng ấn này khôn gian lắc lư, thực lực người đột nhiên xuất hiện này tuyệt đối đã tới tình trạng vô cùng cường hãn.
Hừ.
Đôi mắt xinh đẹp của Bạch Linh đột nhiên lạnh lẽo, sắc mặt giận dữ, thân thể xinh đẹp phóng lên trời, thân hình kéo theo một đạo tàn ảnh, cùng với một đạo quang trụ nhanh chóng công kích.
Phanh Phanh.
Hai đạo lực lượng va chạm vào với nhau, quang mang chói mắt lập tức bộc phát ra trên không trung.
Khi thanh âm bạo liệt vang lên, gợn sóng trong không gian trực tiếp khuếch tán về bốn phía đem theo kình khí mạnh mẽ.
Trong chớp mắt này, Bạch Linh cùng thân ảnh màu vàng kia giao thủ, Thiên Sí Tuyết Sư đã nhanh chóng vỗ cánh rời đi.
Bọn chuột nhắt phương nào, mau đi ra cho ta.
Ánh mắt Lục Thiếu Du đột nhiên lạnh băng.
Thiên Độc Yêu Long cùng với Huyết Mị đều nhanh chóng nhảy lên không trung khiến cho không trung lúc này không ngừng gợn sóng.
Thanh âm vừa dứt, ánh mắt Lục Thiếu Du trầm xuống, chân khí dưới chân lóe lên, bàn chân khẽ đạp vào lưng Thiên Sí Tuyết Sư rồi bắn lên phía trước.
Lục Thiếu Du không có một chút do dự nào đánh ra một trưởng.
Không gian lúc này kịch liệt rung động.
Mà trong chấn động này, từng tầng dây mày đặc đột nhiên xuất hiện rung động kỳ dị.
Bên trong tầng mây lập tức có vô số đạo thủ ấn quỷ dị khuếch tán.
Những thủ ấn này ngưng tụ khiến cho sóng gợn trong không gian văng tung tóe.
Bên trong không gian lắc lư kia có một thân ảnh màu lam mang theo một chút kinh hãi hiện ra.
Tam Thiên Lưu Vân Thủ.
Một tiếng quát từ trong miệng Lục Thiếu Du vang lên.
Lúc này nhìn thấy thân ảnh màu lam, lập tức cánh tay hắn vung lên, một cỗ chân khí mênh mông từ trong tay tuôn ra.
Lúc này vô số thủ ấn trong tầng mây dầy đặc lướt ra, vô số thủ ấn này nhanh chóng quỷ dị hội tụ lại một chỗ.
Ngay khi mấy ngàn đạo thủ ấn hội tụ, không gian lập tức run rẩy.
Một cỗ năng lượng vô cùng cường hãn xuất hiện.
Những tầng mây dày đặc này nhanh chóng bị thủ ấn hút vào, không gian lúc này giống như bị nghiền nát.
Tiếp theo trong nháy mắt đạo chưởng ấn này đột nhiên bắn ra.
Sau đó hung hăng đánh về phía thân ảnh áo lam kia.
Cảm nhận kình phong hung hãn bắn tới, sắc mặt thân ảnh áo lam kia một lần nữa có chút kinh hãi, quanh thân lập tức có một cỗ quang mang đỏ rực xuất hiện.
Một đạo quyền ấn nhanh chóng được đánh ra.
Hỏa diễm tràn ngập quyền ấn.
Quyền ấn đánh ra, cả không gian to lớn lúc này gợn sóng như bị nhuộm thành màu đỏ, giống như một phật tăng sau lưng có phật quang, lập tức va chạm với Tam Thiên Lưu Vân Thu của Lục Thiếu Du.
Phanh.
Khi hai đạo lực lượng va chạm.
Trong chớp mắt có một cỗ kình khí đáng sợ cùng với chấn động mạnh mẽ khiến cho không gian nhộn nhạo xuất hiện.
Sau đó có quang mang kinh người bắn ra.
Dưới chấn động này, một tiếng bạo liệt lập tức vang lên trong không gian.
Tiếng bạo liệt quanh quẩn, hai cỗ lực lượng va chạm vào nhau, kình phong khủng bố khuếch tán.
Thân thể Lục Thiếu Du lúc này run lên, bước chân lập tức lùi về phía sau vài bước trong không trung.
Mà thân ảnh áo lam kia lúc này chỉ có chút chấn động một chút mà thôi.
Lão đại, người này là Vũ Vương.
Ánh mắt Tiểu Long khẽ đổi, cảnh giác nhìn về phía trước.
Chân khí trong cơ thể Lục Thiếu Du cuồn cuộn, mắt nhìn thân ảnh áo lam trước mặt.
Đây là một người thanh niên chừng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, trên người mặc một bộ áo lam, ánh mắt sáng như sao, thân hình cao ngất, khuôn mặt tuấn tú.
Làn da trên người trắng nõn, trên người có khí chất cao quý cùng ưu nhã.
Ngay cả hai hàng lông mày cũng khiến cho người khác nhìn vào có chút ưu nhã, giống như luôn luôn cười, lại tựa như vầng trăng khuyết.
Làn da trắng nõn cùng với đôi môi đỏ chót, nếu như những thiếu nữ khác nhìn thấy người thanh niên này tuyệt đối tim sẽ đập nhanh hơn vài lần.
Lục Thiếu Du vốn vẫn cảm thấy mình đệp trai, ít nhất là như vậy.
Thế nhưng lúc này nhìn thấy người này khiến cho Lục Thiếu Du không khỏi thầm than không bằng.
Ngay cả Phan An ở kiếp trước sợ rằng cũng không hơn gì người này.
Xem tiếp...Linh vũ thiên hà
truyện tranh Linh vũ thiên hà
truyện Linh vũ thiên hà
Linh vũ thiên hà truyện chữ
đọc truyện Linh vũ thiên hà
Linh vũ thiên hà chap
truyenfull.vn
truyenfull.vip
truyenfull.vip
truyen.tangthuvien.vn/
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative CommonsAttribution 4.0 International License